Ba mẹ tôi là thầy thuốc. Ba tôi là Hiệu trưởng trường y. Mẹ tôi làm ở phòng y tế của một trường sư phạm. Trong kí ức tuổi thơ của tôi, ba tôi là một thầy thuốc mẫu mực. Tôi không biết nhiều lắm về công việc của ba vì khi ấy tôi còn nhỏ và ba tôi đi làm xa nhà. Mỗi tuần, ba tôi về nhà vào chiều thứ bảy.
Gia đình tôi ở trong khu tập thể của trường. Mẹ có một cái túi cứu thương nhỏ, lúc nào cũng được treo cẩn thận trên góc tường. Cái túi cứu thương mà cứ mỗi lần mở ra lại thoảng mùi thuốc B1. Không chỉ chữa bệnh cho cán bộ, giáo viên và học sinh trong trường, mẹ còn nhiệt tình giúp cho bà con dân phố. Ai cần mẹ giúp là mẹ đều giúp hết lòng, dù trời mưa hay nắng, kể cả giữa đêm khuya…Mẹ đã đón tay bao đứa trẻ chào đời. Trời ban cho mẹ đôi bàn tay nhỏ nhắn, khéo léo. Đôi bàn tay của người sinh ra để làm nghề y. Tôi nhớ là ba tiêm ven rất giỏi, còn mẹ tiêm bắp rất khéo. Khi chúng tôi còn nhỏ, bị ốm phải tiêm, ba mẹ động viên” Không đau đâu, chỉ như con kiến cắn thôi mà”. Khi mẹ đã già và tôi cũng không còn trẻ nữa, những khi tôi ốm mệt, bị cơn đau đầu hành hạ, mẹ ngồi đầu giường, nói những lời an ủi, động viên. Đầu tôi đau, trán nóng vì sốt, bàn tay mẹ mềm mại, mát dịu, nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi, day nhẹ vào thái dương, đem lại cho tôi một cảm giác dễ chịu vô cùng. Bây giờ mẹ không còn nữa, những lúc đau đầu, tôi lại ước gì có mẹ ngồi bên…
Anh tôi cũng theo nghề của ba mẹ, anh là bác sỹ. Cũng như ba mẹ, anh tôi là một bác sỹ có tấm lòng nhân ái, hết lòng vì người bệnh.
Hôm nay 27-2-2010, ngày Thầy Thuốc Việt Nam. Tôi nhớ ba, nhớ mẹ quá, nhiều lúc chỉ muốn khóc như một đứa trẻ. Ước gì ba mẹ còn sống để được nói với ba mẹ những lời yêu thương.
Đôi dòng ngắn ngủi này là lời tri ân của con đối với ba mẹ. Ba Mẹ ơi, Ba Mẹ chính là những LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU.
Ngọc.vx.27-2-2010



