Thật vui và xúc động khi hàng ngày tôi được chứng kiến cảnh những người mẹ trẻ và những người bố trẻ đưa con đến trường Vườn Xanh buổi sáng và mỗi chiều lại đón con về. Chứng kiến cảnh chia tay buổi sáng của các phụ huynh với con nhỏ đôi khi kèm theo cả nước mắt trẻ thơ cùng lời hẹn chiều bố mẹ đón sớm, rồi buổi chiều là những cánh tay dang rộng của cả cha, mẹ và con cùng nụ hôn âu yếm sau một ngày xa cách, rồi những câu hỏi ngây thơ liên tiếp khiến cha mẹ không kịp trả lời…Tôi thấy đó là những khoảnh khắc thật khó quên đối với những người cha người mẹ khi con còn nhỏ.
Tôi đặc biệt xúc động với hình ảnh những người bố trẻ vội vàng buổi sáng đưa con tới trường và buổi chiều cũng tất bật vội vàng không kém lúc đón con. Nhưng dù các anh có vội đến mấy, thì tôi vẫn nhận ra vẻ bịn rịn của bước chân cùng ánh mắt các anh, khi vội trao con nhỏ của mình cho cô giáo để kịp đến công sở làm việc và niềm hạnh phúc dâng đầy khi gặp lại con sau một ngày xa con với công việc bộn bề…
Thơ viết về tình cảm mẹ - con thì rất nhiều, nhưng thơ viết về tình cảm bố - con thì ít gặp hơn. Có lẽ vì vậy mà bài thơ “Buổi chiều đón con” của nhà thỏ Lưu Quang Vũ để lai trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Đọc đi đọc lại bài thơ, không hiểu sao tôi cứ nghĩ tâm trạng của người bố trẻ trong bài thơ có lẽ không có gì khác tâm trạng của những người bố trẻ hàng ngày đón con ở trường mầm non Vườn Xanh hôm nay. Dù các anh ở những môi trường làm việc khác nhau, nhưng luôn có một “ô cửa mong chờ”, luôn có một cặp mắt trẻ thơ ngóng đợị mỗi khi chiều xuống. Các anh bớt chút thời gian đọc bài thơ, để xem tâm trạng người bố trẻ trong đó có chỗ nào đồng điệu với tâm trạng của của mình hôm nay, mỗi khi đi đón “Cái con người bé dại, vì mình mà buồn vui” không nhé.
BUỔI CHIỀU ĐÓN CON
Sau mỗi ngày bận rộn
Bố có niềm vui lớn
Buổi chiều đi đón con
Nhà trẻ con đã quen
Không còn hờn khóc nữa.
Nhưng cứ độ tan tầm
Con lại ra đứng cửa
Mong mẹ và mong bố
Mắt nhìn về phố đông
Ôi tấm lòng thơ nhỏ
Đã thuộc giờ ngóng trông.
Thành phố rộng mênh mông
Bao la chiều gió thổi
Ở cuối con đường kia
Có con đang ngóng đợi
Trước kia bố biết đâu
Con sẽ chờ ở đấy
Cái con người bé dại
Vì mình mà buồn vui.
Bố len giữa dòng người
Vội vàng chân đạp gấp
Quên cả đèn đỏ bật
Cuống quýt, sợ con chờ.
Tiếng còi giục ngoài ga
Con tàu về bến đỗ
Con chim bay về tổ
Ngọn gió tới chân trời
Tia nắng tắt sau cây
Mặt trời sau ráng đỏ
Giữa vô tận hoàng hôn
Giữa trập trùng phố xá
Có một người bé nhỏ
Đứng ở cửa mong chờ.
“Lưu Quang Vũ – Thơ và Đời”,NXB Văn hóa - thông tin,1997.
12-1-2010. Người sưu tầm.