Một sớm mai tôi mở cửa bước ra ban công trước nhà, chợt thoảng trong không gian một mùi hương thơm ngát: Hương cau.
Nhanh thật, mới hôm nào hoa cau còn nằm im trong bẹ, ấp vào thân cau. Bỗng một ngày trong nắng sớm tháng tư, cau bung nở thành một chùm vàng tươi, đẩy bẹ cau lên phía trên của chùm hoa đầy sức sống. Rồi cái chùm vàng tươi ấy dần chuyển sang màu xanh, điểm xuyết những chấm trắng của hoa cau chúm chím.Theo quy luật của tự nhiên, bẹ cau không còn nhiệm vụ bảo vệ cho hoa nữa, nó khô lại, rơi xuống. Còn hoa cau? Tung mình trong không gian tự do, hút lấy ánh nắng ban mai, hấp thụ tinh hoa của trời đất, cỏ cây, hoa dâng tặng cho con người một thứ hương thơm dịu nhẹ trong lành. Hít đầy hương cau vào sâu trong lồng ngực, ta sẽ có một cảm giác khoan khoái lạ thường. Nhìn chùm hoa cau đầy sức sống với những tua xanh non, ta liên tưởng tới mái tóc xanh trẻ trung của người con gái tết thành nhiều nhánh cầu kỳ. Và rồi một sớm mai, khi sương đêm còn đọng trên mắt lá, khi mặt trời chiếu những tia nắng mới làm óng ả thân cau, những cánh bướm trắng đẹp như từ thế giới cổ tích từ đâu bay đến, dập dờn vờn lượn rồi nhẹ nhàng đậu xuống nhánh cau mềm mại. Khi ấy “Mái tóc xanh” được điểm tô bởi chiếc “Cặp bướm trắng” sống động trở nên duyên dáng lạ lùng.
Rồi hoa cau rụng đầy sân nhà….Rồi hoa cau rụng trắng sân nhà…. Không nỡ dẫm chân lên những bông hoa bé nhỏ, người thương hoa cau nhẹ nhàng ngồi xuống, đưa tay nhẹ vun hoa…
Chẳng được như hoa hồng, hoa cúc, hoa lan với những sắc màu rực rỡ. Từ trên thân cau cao vút, hoa cau âm thầm nở mang sắc trắng khiêm nhường.
Cái duyên của hoa cau là ở hương thơm. Thật hữu tình, không đến được tận tay người cầm, hoa cau nhờ gió đưa hương tới người yêu hoa.
Thật kì diệu, dù hoa đã tàn, đã rụng nhưng hương hoa còn ngan ngát!
Ngọc.vx.4/09 – 9/09