Một sáng tháng tư, trên đường tới trường, bất chợt tôi nhìn thấy sắc đỏ quen thuộc của loài hoa tôi yêu từ thuở nhỏ: Hoa giun.
Thời kỳ chống Mỹ, trường học của chúng tôi phải đi sơ tán, lớp học phải dựa vào sườn núi, con đường tới trường phải đi men sườn đồi. Bọn con gái chúng tôi hay la cà hái những cành hoa sim, hoa mua, hoa giun… rồi cài lên mái tóc, tết thành những vòng hoa nhỏ đội đầu khiến cho mái tóc thiếu nữ như được ướp hương hoa. Tôi yêu loài hoa nhiều màu sắc và có hương thơm ngọt từ dạo ấy.
Rồi chiến tranh qua đi… Rồi tuổi thơ qua đi…Cuộc sống bộn bề với bao nỗi lo toan…Hoa giun tưởng như chỉ còn trong ký ức. Nhưng hôm nay thì khác rồi, giàn hoa rung rinh trong nắng mới của nhà ai kia đang níu bước chân tôi, đang khiến tôi không thể không ghi lại hình ảnh đầy quyến rũ của nó trong một khoảnh khắc hiếm hoi trời cho trong một ngày đầu hạ.
Thuộc loại thân leo, cây hoa giun trong rừng phải sống dựa vào thân của những loại cây cứng cáp hoặc nương nhờ vào những bụi cây rậm rạp. Nếu đem trồng ở gia đình thì hoa sẽ leo ở bờ tường hoặc phải làm giàn cho hoa, như người con gái yếu đuối cần một bờ vai tin cậy. Hoa giun mọc thành chùm, cọng hoa dài và mềm mại.Cảm ơn tạo hóa đã tạo nên điều kì diệu, đã ban tặng cho cánh hoa có hai màu đỏ và trắng. Bông đỏ bông trắng tách rời nhưng lại cùng chung một chùm hoa. Những triền đồi đầy nắng là không gian và điều kiện sống phù hợp để hoa phát triển. Nắng càng tươi thì hoa càng thắm. Nắng càng vàng hoa càng đượm hương. Độc đáo về màu sắc nhưng hương thơm của loài hoa này cũng khó có thể bị trộn lẫn. Đứng bên giàn hoa, mùi hương hoa ngào ngạt khiến ta có cảm giác như được thưởng thức một loại kẹo ngọt thơm đậm đà. Khi ấy khứu giác đã đánh lừa được vị giác. Người thưởng thức hoa sẽ cảm thấy vô cùng thích thú bởi sự liên tưởng ấy.
Tôi thầm cám ơn chủ nhân của giàn hoa, người tôi không quen biết nhưng tình cờ đã có chung một sở thích, có chung một tình yêu với hoa giun, để từ một nẻo rừng xa, hoa giun được đưa về sống ở chốn thị thành, khoe sắc hương cùng những loài hoa kiêu sa nơi đô hội.
Nhưng tôi biết một điều chắc chắn rằng hoa giun chẳng cần phải “ khoe” cũng đã có một vị trí xứng đáng trong lòng người yêu hoa. Nhớ câu “ Hữu xạ tự nhiên hương”, với hoa giun, điều này càng thấy đúng.
Mời bạn chiêm ngưỡng những cành hoa mềm mại, những bông hoa năm cánh trắng, hồng đầy quyến rũ trong một khoảnh khắc nắng sớm níu chân tôi…
Ngoc.vx.5-09.